Tổng đài điện thoại

Công ty dịch thuật: Cần xác định một thái độ đối với thực trạng dịch thuật

Cần phải làm sao để dư luận xã hội mà trước hết là báo chí, rồi các cơ quan ngôn luận chuyên ngành văn nghệ, các cá nhân và tổ chức học thuật có thẩm quyền và uy tín - đủ sức bắt những kẻ muốn hoặc có thể làm ra những sản phẩm khuyết tật phải xấu hổ (chắc là họ vẫn còn có năng lực xấu hổ?) và phải trả giá - cả tinh thần lẫn vật chất. Phân tích của dịch giả Đoàn Tử Huyến.

Cái ao dịch thuật văn học Việt Nam lâu lâu nghe tõm một hòn đá ai đó ném vào, vài đợt sóng dội lên chao đảo, người đi qua ngó lại thấy thấp thoáng ở đó cũng có cây đẹp vật lạ, nhưng nhiều rác rến... Rồi im chìm. Việc như vậy hình như mỗi năm một hai lần hay vài ba năm một lần, chẳng thấy ai ghi nhớ.

Tại sao lại như vậy?

Theo tôi, một phần không nhỏ là tại vì thái độ của chúng ta đối với vấn đề. Thái độ của từng người chúng ta, từ người trong cuộc làm nghề, người quản lí, đến người đọc, người tiêu dùng; thái độ của cả xã hội, của các cơ quan hữu trách, đối với công việc dịch thuật, đối với nghề dịch, đối với cả nền dịch thuật Việt Nam.

Vậy thì, thực trạng dịch thuật Việt Nam hiện nay như thế nào?

Mấy nhiệm kì vừa rồi, hễ Hội đồng văn học dịch Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức được cái hội nghị chuyên môn nào đó là "người ta" đua nhau than thở, kể khổ kể tội đến mức phải kêu lên với nhau rằng "biết rồi, khổ lắm!.." Những chuyện đó không cần tốn giấy mực nữa, ai cần tìm hiểu xin lật chồng báo cũ, mọi điều đã nói bây giờ vẫn nguyên, thậm chí còn tồi tệ hơn.

Nguyên nhân của thực trạng, tôi tạm “khái quát”, do bốn nguyên nhân: Trình độ kém cỏi, thậm chí là dốt nát (của người dịch, người biên tập); Lòng tham (của các nhà kinh doanh); Thói ẩu tả (của tất cả những người trên); Thái độ vô trách nhiệm, bàng quan của tất cả mọi người.

Cong ty dich thuat
Cong ty dich thuat
Chiếm lĩnh hơn 80% thị phần, số lượng nhân viên chính thức đông nhất, mạng lưới khách hàng rộng nhất. Đó là những thông tin đủ để khẳng định vị trí hàng đầu của mình trong lĩnh vực dịch thuật.
Chắc không ai phản đối nếu nói sách dịch kém là do người dịch kém. Trước hết, phải nói rõ rằng, người dịch kém là nguyên nhân đầu tiên. Người dịch kém chỉ có thể làm ra một bản dịch kém nhưng chưa được “xã hội hóa”. Muốn một cuốn sách ra đời, tốt hay dở, theo luật pháp hiện hành VN, nhất thiết phải qua một nhà xuất bản. Vậy trách nhiệm chính trong việc “đỡ đẻ”, “khai sinh” cho những cuốn sách dịch kém thuộc về các cơ quan xã hội, nhà nước, mà trực tiếp và quyết định nhất là nhà xuất bản. Nhưng việc này xin để dịp khác.

Người dịch kém là người không biết mình dịch kém, hoặc tệ hơn nữa, biết mình kém mà vẫn dịch. Trong số họ, với những ai phải dịch vì sinh kế thì có lẽ còn ít nhiều thông cảm được(?) (nhưng tôi cho rằng hiện nay hiếm có loại người dịch như vậy, vì ít ai đi kiếm tiền bằng cái nghề rẻ mạt mà vất vả này!), còn chủ yếu thì là những kẻ kiếm danh, trực tiếp hoặc gián tiếp.

Có thể đó là mấy cán bộ nghiên cứu, giảng dạy ở các trường, viện nóng lòng có thêm đầu sách, công trình (để thêm trọng lượng cho việc bảo vệ, phong chức danh). Hoặc là những người đã về hưu, hoặc rỗi rãi, biết chút ít ngoại ngữ nay dùng kiếm thêm cái danh, cái thẻ Hội viên nhà văn - dịch giả. Tất nhiên đó là khát vọng chính đáng, nhưng ở đây cái tội, và cũng là cái khổ cũng bởi họ dịch kém quá!

Loại dịch giả ẩu mới chính là vấn nạn! Họ lại thường là những người được tiếng giỏi giang, cả giọng. Họ làm việc nhanh, năng nổ, tính lại xuề xòa dễ dãi, được lòng người. Giao việc gì họ cũng nhận, nhận là làm xong ngay. Bản dịch đọc trôi chảy, thậm chí có cá tính nữa là khác. Nhưng nếu đem đối chiếu thì... ôi thôi! Họ bất chấp chi tiết, bất chấp cấu trúc, văn phong nguyên tác, cứ làm sao bản tiếng việt có vẻ suôn sẻ là được. Họ sẵn sàng lược từ, bỏ đoạn (khó hiểu, không tra cứu được), bớt ý, bịa nghĩa. Thậm chí có người hứng chí còn thêm thắt, viết lại cả đoạn văn! Nếu phát hiện ra, cự họ, thì họ dễ dãi cười xòa, sẵn sàng nhờ mình chữa hộ. Sao cũng được, miễn là nhanh, miễn có sách ra! Với những người giỏi giang này, giá làm sao để họ không ẩu thì chắc là...sẽ tuyệt vời!

Đã từng có cuốn sách được những người am hiểu và có thẩm quyền khen, được báo chí ca ngợi, nhưng khi đem so với nguyên bản thì mới thấy sai nhiều, mặc dù...đọc tiếng Việt thấy hay!

Tình trạng như vậy cứ kéo dài. Bởi vậy, chúng ta cần xác định ngay thái độ cần thiết đối với thực trạng nền dịch thuật Việt Nam hiện nay. Bởi vì, việc đánh giá thực trạng dịch thuật văn học không khó và có lẽ không phải là không thống nhất.

Tất nhiên, tôi muốn nhấn mạnh thêm rằng, cái thực trạng không lấy gì làm mát mặt đó không hề phủ nhận hoặc làm giảm giá trị to lớn và đích thực của nền văn học dịch VN. Chỉ có điều, nếu cái thực trạng đó sáng sủa hơn, chất lượng và kỉ cương được quan tâm và nâng cao hơn, một cách thích đáng, đúng mức, thì những đóng góp của văn học dịch sẽ càng vĩ đại hơn nhiều.

Việc xác định thái độ như tôi nói ở trên không phải là khó. Cái khó hơn nhiều là làm sao "thực thi" được nó. Làm sao để mỗi người dịch thực sự tự mình "mang nặng đẻ đau", có thái độ trân trọng và trách nhiệm đối với đứa con tinh thần của mình và với xã hội. Làm sao để những người trong cùng nghề dịch thuật hiện không hề dễ dàng này có thái độ quan tâm, nghiêm khắc và trân trọng đối với nhau, với sản phẩm của nhau.

Làm sao để dư luận xã hội - mà trước hết là báo chí, rồi các cơ quan ngôn luận chuyên ngành văn nghệ, các cá nhân và tổ chức học thuật có thẩm quyền và uy tín - đủ sức bắt những kẻ muốn hoặc có thể làm ra những sản phẩm khuyết tật phải xấu hổ và phải trả giá - cả tinh thần lẫn vật chất.

Đấy là tôi chỉ nói những điều mà các cá nhân nhỏ bé, mỗi người VỚI TƯ CÁCH CÔNG DÂN, đều có thể làm. Tôi chưa dám mơ đến những điều mà chỉ ông to NHÀ NƯỚC mới làm được, nếu muốn. Đó là đào tạo và bồi dưỡng đội ngũ những người dịch chuyên nghiệp tài giỏi. Là tài trợ việc mua bản quyền, trả thù lao xứng đáng cho việc dịch và xuất bản những tác phẩm văn học sáng giá của nhân loại. Là qui hoạch đội ngũ lãnh đạo và biên tập viên các nhà xuất bản đủ điều kiện thực hiện tốt nhiệm vụ đích thực của mình. Là trừng phạt những cá nhân và tổ chức làm điều xằng bậy, bất kể đó là ai. Chỉ cần làm chừng ấy việc. Là đủ.

Theo_VietNamNet